Tôi và anh quen và yêu nhau chưa được bao lâu thì cưới. Kể từ ngày quen cho đến khi cưới chỉ có 5 tháng. Khoảng thời gian mà tôi chưa kịp hiểu gì nhiều về anh, ngoài tuổi tác và nghề nghiệp, thì đã lên xe hoa. Vì khi đó tôi đã lỡ có em bé. Mặc dù tôi chưa muốn như vậy. Nhưng với tôi, con cái luôn là một điều gì đó thiêng liêng mà tạo hóa ban tặng cho mình. Biết mình có bầu, tôi đã rất lo lắng.
Dấu hiệu đầu tiên khi có bầu của tôi là đau bụng và đau lưng rất nhiều. Khi đó anh nói với tôi hay là em có bầu rồi nhưng tôi không tin vì tôi bị bệnh thận nên hay bị đau bụng. Tối hôm đó, tôi và anh đi ra viện khám thì bác sĩ nói “cháu về kiểm tra, nếu thấy 2 vạch thì đã có bầu, còn không thì bị đau thận, phải mua thuốc uống”. Tôi cũng nói lại với anh như vậy, anh đoán là có em bé, tỏ vẻ rất vui còn tôi thì lo lắng. Nhưng thử 2 lần cũng không thấy gì, nhưng tháng đó tôi không thấy. Thử lại, thấy 2 vạch tôi nói với anh, anh bảo bỏ đi vì anh sợ không đủ khả năng nuôi, sợ tôi khổ. Nghe xong tôi thấy như sét đánh bên tai, tôi đã khóc rất nhiều vì lo sợ, vì thất vọng về anh “Đó là con anh mà! Con anh, anh còn không xót, anh sẵn sàng bỏ nó thì em chẳng là gì hết”. Thấy tôi khóc anh an ủi “Mình còn trẻ, sau này sẽ đẻ tiếp, em nhỉ. Mình bỏ em nhé”. “Em suy nghĩ đi, dù thế nào anh vẫn mãi ở bên em mà. Em đừng buồn, đừng lo lắng nhé”. Anh nói nhiều lần như vậy nên tôi bảo “Để em suy nghĩ”. Nhưng thật tâm thì tôi không hề muốn như vậy.
Trước đó, bố mẹ anh xuống thăm nhà và nói chuyện dự định cưới và anh cũng đã lên xin phép bố mẹ tôi rồi. Trước khi tôi và anh biết có bầu, 2 bên chưa định ngày cụ thể nhưng đã thống nhất là tháng 4 âm. Nhưng sau đó, anh lại bảo để đến tháng 8 cho công việc của tôi ổn định. Mặc dù tôi không muốn như vậy vì đã nói với bố mẹ tôi như vậy rồi. Tôi đã nghĩ, mình sẽ chia tay, không ngờ khi đó tôi lại có bầu. Ngay sau đó vài ngày, anh đi chơi với bạn bè đến 1 – 2h sáng mới về, say mềm, kệ cho tôi gọi điện giục về. Khi đó, tôi quyết định sẽ bỏ đứa nhỏ như anh muốn rồi chia tay. Nhưng ngay ngày hôm sau xuống (tôi làm cách chỗ của anh 20km) tôi chưa kịp nói gì thì anh nói “Mình để đẻ em nhỉ. Để anh gọi điện bảo mẹ xem ngày nhé”. Nghe theo lời anh, tôi không nói gì.
Và rồi tháng 4 âm lịch, tôi đã cưới. Nhưng mọi chuyện bắt đầu đến với tôi từ ngày ăn hỏi. Sáng ăn hỏi, chiều say anh gọi điện cho 1 con bé làm cùng cơ quan. Tôi bắt gặp và hỏi, anh nói nó gọi điện hỏi thăm hôm nay thế nào (trong khi đó, người gọi là anh). Tôi không nói gì, tôi nghĩ như vậy là thôi nhưng lần sau anh lại vậy. Cưới nhau chưa đầy 10 ngày, 23h30 anh đi làm về, say nôn xong, nằm bên cạnh tôi anh lại gọi điện. Nhưng không thấy bắt máy sáng hôm sau, anh gọi lại và bảo “Hôm qua anh gọi xem em về đến nhà chưa?”. Tôi hỏi ai? anh nói, H.
Giờ đây tôi nghỉ tôi và anh đã lấy nhau quá sớm khi mà tôi chưa hiểu gì về tôi. Và anh chưa sẵn sàng lập gia đình
- Tôi bảo “Anh tốt nhỉ”.
- Anh nói “Vì mỗi mình nó nhà xa”.
Và còn nhiều lần trò chuyện khác, lần thì anh là người bắt chuyện trước, lần thì là người đó.
Sau này, khoảng nửa tháng sau tôi biết trước đây 2 người đã từng qua lại. Tôi nói và anh bảo “Đó là chuyện đã qua”, tôi nói “Từ lúc ăn hỏi đến cưới xong chưa đầy 10 ngày mà anh nói đã qua à”. Tôi nói như vậy, hi vọng từ đó anh sẽ hiểu và đừng làm tôi phải suy nghĩ và buồn thêm vì những chuyện đó nữa. Nhưng… mới cưới được 1 tháng, anh đã mang lại cho tôi những điều buồn phiền như vậy.
Sang tháng tiếp theo, lại là 1 người khác mà anh gọi là chị! lần đầu tôi biết là hơn 22h đêm thì nhắn tin cho anh “Em ngủ chưa?”. Anh nhắn tin lại “Em ngủ rồi. Sao thế chị?” – “Thôi vậy. ??? “. Tôi chưa kịp đọc thì anh đã xóa. Mới đây lại gọi điện rủ anh đi uống rượu,tôi tỏ thái độ không thích với anh.
Anh nói : chỉ là chị em không có gì.
Tôi nói: Không có gì mà 10h đêm nhắn tin như vậy, bây giờ lại gọi điện rủ đi uống rượu.
Và tôi nói: cho em mượn điện thoại của anh để em gọi cho “Chị yêu” của anh từ sau đừng rủ anh đi như vậy. Anh đã kịp xóa nhật kí cuộc gọi và không muốn cho tôi gọi, bảo “Mất hết quan hệ”.
Tôi nói “Em không cần cái quan hệ kiểu đó”.
Giằng máy không được, anh nói “Tùy em”.
Gọi điện, tôi chào hỏi rất lịch sự và nói : chị ơi, em là vợ anh T ạ. Em nhờ chị 1 việc là : từ sau có việc gì chị hãy gọi điện cho chồng em, chị đừng gọi điện rủ chồng em đi uống rượu như thế nữa, chị gọi cho người khác nhé”.
Tôi vừa nói đến đó thì chị ta văng ra 1 loạt những câu vô văn hóa như 1 kẻ vô học “mày điên à, …, nó theo tao, tao đ. thèm yêu, … “. Nghe những câu đó, tôi bắt đầu không chịu được và chửi lại “Tao lịch sự gọi điện nói hẳn hoi cho mày, mày ăn nói như 1 con vô học …”. Tức quá, tôi cũng không nhớ mình đã nói những gì, chỉ nhớ câu cuối cùng ” Tao gọi điện cảnh cáo cho mày biết” và tắt máy. Khoảng 2 phút sau nó gọi lại tôi không nghe và nói “Anh ra mà nghe ‘chị yêu’ của anh gọi này”. Anh đi tắm không chịu ra.
Nó nhắn tin lại nói những câu mà tôi gọi là GÁI DĨ CÒN GIÀ MỒM ” … tao mà yêu nó đã đéo đến lượt mày. Con ngu, học cách mà giữ chồng, …”
Tôi nhắn tin lại “Tao gọi điện nói lịch sự với mày, nhưng mày ăn nói như con vô học. Cái loại như mày không xứng để nói chuyện với tao, còn việc giữ chông thế nào, tao đ. cần loại người như mày dậy”.
Sau đó, chồng tôi ra lấy điện thoại, tôi nói “Anh giữ lại cái tin nhắn đó mà đọc, mà suy nghĩ nó nói vợ anh”. anh không nói gì, gọi điện lại bảo “Vợ em nó ghen, không có gì đâu chị”.
Tôi gắt lên “Anh có tắt máy không ?”. Sau đó tôi nói thêm vài câu nữa nhưng anh chỉ nói đi nói lại 1 câu duy nhất “Không có gì mà”. Tôi bảo: “Không có gì mà nửa đêm nhắn tin hỏi chồng người khác hỏi ngủ chưa. Tối thì rủ đi uống rượu thế à?(em hiền với anh nhưng anh không biết điều, anh không tự thay đổi. Trước đây, anh chưa có vợ nó khác, bây giờ có vợ rồi, anh cũng không thay đổi. Em nói để cho anh biết…), Nếu đứa khác rủ chồng nó như vậy xem, nó để yên không ( tôi chỉ biết nó không có chồng – không biết là chưa chồng hay như thế nào). Tôi tự hỏi đó là loại đàn bà gì không biết? Lúc đó tôi đã khóc, ngồi cạnh tôi 1 lúc anh nói “Không biết đã làm nên tội gì nữa?”
Nói đi cũng phải nói lại một phần cũng là do chồng tôi có thái độ nửa vời. Thêm vào đó sau này cưới rồi tôi mới biết anh đã từng yêu và qua đêm với nhiều người đây là điều anh nói với tôi. Tôi đã nói “đó là chuyện trước khi yêu em, em sẽ không nhắc đến. Nhưng bây giờ anh không được vậy nữa, anh “hứa”. Nhưng thực tế thì sao? Tôi rất buồn. Tôi không muốn ngày nào chồng đi làm về, mặt tôi cũng sầm lại, không khí gia đình bức bí ngột ngạt. Nhưng cứ thế này, tôi cũng không biết phải làm sao? Tôi chỉ mong có một gia đình bình thường, ấm êm hạnh phúc như bao gia đình khác mà sao khó đến vậy???
Tại sao chồng không suy nghĩ cho vợ… Có thể chồng nghĩ rằng vợ suy nghĩ linh tinh, ghen tuông vô cớ mà không nghĩ cho chồng. Nhưng chồng biết không? – Vợ không cần chồng lúc nào cũng phải gồng mình lên kiếm nhiều tiền. Những hôm chồng đi làm xa, những tối chồng đi trực tiếp về muộn, vợ thương và xót chồng nhiều lắm, chồng biết không?
Liên hệ quảng cáo
Yahoo: langtukhongtingdau_900
Top
Comments[ 0 ]